*
...
Cái máy TV mà ta thường dùng có thể phóng chiếu ra đủ mọi chương trình, đủ mọi hiện tượng khác nhau bằng cách bấm nút đổi cái tần số thu thanh của nó...
... Thử nghĩ xem , biết đâu rằng cái thế giới vật chất 3-chiều mà thân thể+đầu óc của chúng ta nhận thấy được thực sự cũng đâu khác chi một chương trình TV cho lắm . Có lẽ chỉ cần điều chỉnh cái bộ máy giác quan và cái tri thức của mình, vặn nó lên, hoặc xuống, một nấc là không chừng ta sẽ có thể nhảy ngay qua một cái "đài" khác, một khuôn thời gian và không gian khác. ...
Xét ra thì có lẽ chúng ta vẫn thường "đổi đài" hằng ngày, mà lại không hay không biết . Mỗi tối khi đi ngủ, các giác quan của ta tạm ngưng đóng lại, hoặc là bớt hoạt động hẳn đi . Tri giác của ta lúc đó hẳn sẽ nhảy qua một đài khác . Trong những giấc mộng của ta , thời gian & không gian gần như không còn nghĩa lý gì nữa . Sẽ thấy mình có thể bay nhảy tùm lum, phóng từ nơi này qua nơi khác trong nháy mắt. Các tình tiết và sự kiện xảy ra trong cõi mơ không còn theo thứ tự thời gian bình thường nữa . Trong cõi mơ này ta không còn sinh hoạt như một con người vật chất, bởi vì hầu hết các giác quan đã xếp lại rồi, hay là chỉ mở hé có một phần thôi . Nếu mà có lỡ chạy đụng đầu vô tường, thi` tuy là vẫn hết hồn, nhưng sẽ không té lăn ra bất tỉnh như thường xảy ra lúc ban ngày.
Trong khi ngủ chúng ta sinh hoạt trong một cõi khác, nhưng ít khi nào nhớ rõ lại được, hoặc thấu hiểu những gì đã xảy ra, chỉ trừ khi những hoạt động đó nó tương tự như các điều mà ta thường nhận thức trong lúc tỉnh.
Bộ máy 5-động cơ của ta biết đâu có thể phóng bay được muôn phương ngàn hướng. Chỉ tiếc nỗi , vì lái xe không rành cho nên cứ bị kẹt, cứ luôn chạy quanh trong mương rãnh . Xe chạy chưa đã ghiền thì đã hết xăng, hết giờ ...
Tôi đã từng có những giấc mơ nói lên khá rõ ràng cái hiện trạng của cuộc đời mình . Thí dụ như đã ghi sau đây.
March, 2006
"Trong giấc mộng đêm đó, có một lúc tôi thấy mình đang lái xe tìm đường về một nơi tên là Đài Tân (Newcastle) ... Khung cảnh đường xá và cảnh vật xung quanh thật là xa lạ không quen, chỉ biết nhắm hướng đoán đường mà hướng đi về phía bên phải . Chiếc xe leo dốc tuy đạp hết ga rồi mà chạy không muốn nổi . Khi lên tới được đỉnh dốc thì tự dưng thấy mình đứng bên lề đường, trước một cánh đồng bát ngát. Xe của mình thì đã biến đâu mất . Đường thì còn xa miết, trong lòng tự nghĩ bây giờ chỉ còn một cách là xin quá giang với một xe nào khác chạy ngang .Trong khi đang nhắm nhìn địa thế để đi thì phát hiện ra một con đường mòn thẳng tắp chạy xuyên ngang cánh đồng, và trải ra xa tít mù . Con đường này lát đá gạch vàng đậm, phẳng láng như mặt hồ. Chân vừa đặt xuống mặt đường đó để đi, bụng còn đang thầm nghĩ tới bao giờ mới vượt hết đoạn đường này, thì chợt thấy đã tới đầu kia rồi. Nhưng tại nơi đó, thay vì tìm ra một xa lộ xe hơi như đã hy vọng trong lòng thì lại thấy một con đường đất cát , tuy rộng lớn nhưng chứa đầy các vũng nước và có vẻ lầy lội. Lòng không biết làm sao mà đi tiếp ..."
Cái giấc mơ đó , tuy ngắn ngủi , đã để lại cho tôi những cảm tưởng khó quên. Nó đã gói gọn lại gần hết những cảm nghĩ, những tâm trạng, những hoàn cảnh thực tiễn của hơn nửa đời mình. Bao năm rồi , tôi đã phải đơn thân lăn lóc lặn lội nơi xứ lạ quê người . Chút vốn liếng năng lực góp nhặt được thời tuổi trẻ lắm phen hầu như không đủ để mà vượt nhảy qua các thử thách , các chướng ngại lắt léo trên đường đời . May thay trong những lúc cô thế cùng đường thì nhiều lần cũng đã có các cánh cửa thoát tự động mở ra, tạo thêm cơ hội cho cái vai trò mà tôi phải gánh trên thế gian được tiếp tục .
Tâm tư mình ra sao
thì thế giới mơ của mình sẽ thường hiện ra giống như vậy .
Các tình tiết và phong cảnh mà ta nhận thấy trong cõi mơ quả nhiên không khác chi những lúc tỉnh, mọi diễn tiến lại có phần linh động và phong phú hơn bởi nó không bị gò bó bởi những cái quy luật của vật chất , của KG và TG . Lẽ tất nhiên cõi mơ của mình sẽ vẫn còn kẹt vướng trong những giới hạn của tư tưởng, của trí nhớ và kiến thức cá nhân . Xét theo khía cạnh này thì cõi sống trong lúc tỉnh của ta quả có khác chi cõi mơ đâu . Nó cũng là do các tư tưởng, nhận thức và cảm giác của ta mà xuất hiên ra . Nó chỉ có thật bởi lẽ ta coi nó là thật. Đây có khác gì cái sự kiện là trong giấc mơ các cảm tưởng và nhận thức của ta thường rất rõ ràng. It có khi nào mà ta biết nghĩ rằng mình đang mơ trong lúc nằm mơ đâu .
Trong những giấc mơ, ta đã tạm tắt đi một cái gì đó của mình, để rồi khi tỉnh dậy thì mới sực nhớ là mình đã mơ . Bởi thế , biết đâu rằng trong suốt cuộc sống nơi thế gian này, chúng ta cũng vẫn còn đang tắt bỏ đi một phần chi đó của mình . Để rồi một ngày nào khi cái phần đó bật lên trở lại, mới hay rằng mọi bối cảnh trong cuộc sống này đều là do tư tưởng , do tâm tư mình dựng lên,
... kể cả thời gian và không gian,
.... kể cả cái nhân vật tên là “ta” nữa ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét