~ ! ~
Xét ra thì mỗi ngày tôi cũng thường bay đến một nơi mà thời gian vốn đã biến mất :
Trong
giấc mộng hằng đêm , tôi hình như đã từng vút nhanh đi còn hơn là ánh
sáng: mắt không cần nhìn .. mà vẫn thấy , tai chẳng cần nghe .. nhưng
vẫn biết . Những điều mà tôi nhận thức đuợc tại nơi đó không còn lệ
thuộc, chẳng bị gò bó bởi không gian và thời gian nữa .
Nhưng
tiếc thay mỗi khi tỉnh giấc, tôi lại thuờng gạt bỏ , phủi quên hết những
chi tiết tình báo quý giá vô ngàn đã thu luợm đuợc tại nơi này . Cái bộ
máy thu-thanh-phát-thanh mà tôi quen ráp lại xài trong lúc tỉnh xem ra
thật quá thô thiển , không tài nào ghi đúng và quay lại cho thấy rõ
những gì phát hiện đuợc trong cõi mơ ...
Phải có cách nào để điều chỉnh nó chứ !
Cách
đây nhiều năm tôi từng có một giấc mơ lạ và ngộ nghĩng . Nó đáng ghi
nhớ bởi vì vào thời điểm đó đã giúp cho tôi thấm hiểu đuợc chút khía
cạnh sâu xa của cuộc sống .

Cái
cảm giác hốt hoảng, bất lực và tuyệt vọng trong giấc mơ đó đã bám víu
và ám ảnh tôi không ít sau khi tỉnh dậy . Nó khiến tôi bứt rứt khó chịu
mãi cho tới ngày tôi ngộ ra một điều như sau:
Trong cuộc sống
hằng ngày tôi vốn thuờng có một quan điểm bảo thủ , thận trọng và dè
dặt . Từ nhỏ tôi đã đuợc huấn luyện đào tạo với cái ý niệm tự sinh tự
lực, luôn cho rằng mình phải cố gắng, nắm vai trò chủ động trong đời
sống của mình . Đầu óc óc tôi đã tích tụ nhiều khái niệm nhiều quan điểm
rõ ràng về cuộc đời, về thế giới v..v... Xét chung thì đời tôi đã có
chút kết quả thành tựu . Nhưng mà kinh nghiệm sống cũng đã cho tôi nếm
không ít khó khăn và thất vọng . Vào thời kỳ đó tinh thần tôi đang trải
qua một giai đoạn sa sút . Những sự việc tôi chứng kiến, nghiệm trải qua
trên thế gian này, càng ngày càng làm cho tôi bàng hoàng, băn khoăn ,
thất sách . Mọi việc từ trong gia đình nhà cửa vợ con , cho tới công
chuyện làm ăn sinh nhai , đều diễn tiến theo những chiều huớng riêng của
nó , bất kể mọi cố gắng mọi hơi sức của tôi ... Dù muốn hay không, tôi
dần dần đã phải đi tới sự chấp nhận rằng các khái niệm, các hiểu biết ,
các kiến thức mà tôi từng thu thập học hỏi cả đời, hầu hết đều là sai
lệch , đã đuợc xây trên những nền tảng giả tạo , thiếu sót mơ hồ . Những
sai lầm này một phần thì do tôi tự tạo ra qua cái khả năng thô thiển
của mình , nhưng một phần nữa lớn hơn đáng kể hơn lại là do các yếu tố
từ cái thế giới quỷ quái bên ngoài .
Lúc nhỏ tôi vốn rất thích và
hay đọc những truyện Tàu như Tam Quốc Chí v..v.. trong đó có trình bày
về những thử thách, những ”mê hồn trận ” mà các quân sư đầy mưu luợc
thuờng dàn xếp bố trí để hãm hại và tàn phá địch thủ. Sống hơn nửa đờì
nguời , bây giờ tôi mới dần tỉnh ngộ rằng từ lúc lọt lòng tới nay, chính
mình cũng đã kẹt trong một cái mê hồn trận vĩ đại và cực kỳ tinh xảo !
Bao nhiêu là luới bẫy hiểm hóc chằng chịt , bao nhiêu là giây nhợ lôi
kéo đã đuợc giăng mắc dàn xếp khắp nơi . Cái ý muốn làm chủ cuộc đời mà
tôi thuờng có đó , bây giờ nhìn kỹ mới thấy quả thật là tức cuời , nó
chẳng khác chi việc tôi muốn kéo xe vận tải đi về nhà vậy .
Cái xe nhỏ bé mà tôi đang lèo lái, làm sao có thể chuyển huớng đuợc chiếc vận tải cuộc đời ... khi mà nó đang tuột dốc ?
Muốn thoát khỏi cái mê hồn trận tên là "KG & TG" này ,
có lẽ cần phải bay nhanh như ánh sáng .... ? ?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét