Không rớt - Thời rơi

 ~ ! ~

Theo sự suy luận của tác giả Donald Hofman thì chẳng những mọi sự mà con người có thể nhận thức được qua giác quan đều không phải là thực tại thứ thiệt (thực tại khách quan, objective reality), mà ngay cả những điều vốn thường được ta coi là nền tảng của thực tại như Không Gian và Thời Gian, cũng chỉ là cái màn, là tấm bình phong do tâm thức ta dệt lên để chứa đựng mọi hình ảnh mọi hiện tượng mà trí não muốn phóng chiếu ra . Trong sách, Donald Hoffman đã kể cho nghe rằng các khoa học gia ngành vật lý thời nay đang lâm vào một tình cảnh thật ngỡ ngàng và lúng túng , bởi vì họ đã dần dần vỡ lẽ nhận ra rằng hai cái yếu tố căn bản của vật lý học (KG và TG) đều chẳng phải là những thực tại độc lập luôn sẵn có, mà vốn là các sản phẩm tạo nên bởi tâm thức con người .


Space-time and Quantum Mechanics are the pillars of our modern understanding of fundamental physics. However, there are storm clouds on the horizon indicating that these principles are approximate and must be replaced with something deeper.

The union of quantum mechanics and gravity strongly suggests that “space-time is doomed”, and there are related indications of fundamental limitations to quantum mechanics in both the early and late universe. This talk will review these paradoxes and describe indications for a new picture where space-time and quantum mechanics will be seen to emerge hand-in-hand from more primitive principles, making contact with new areas of mathematics....

tạm dịch :


Không-Thời-Gian và Cơ học Lượng tử là hai cột trụ cho cái kiến thức hiểu biết đương thời của khoa học vật lý . Tuy nhiên , đã có mây đen xuất hiện tại chân trời báo hiệu rằng các lý thuyết này chỉ là một sự phỏng đoán mà thôi, ngày nay cần được thay thế bằng những gì sâu thực hơn . Sự kết hợp của Cơ học Lượng tử và Trọng Lực thuyết đã đề xướng quả quyết rằng "Không-Thời-Gian đã rớt màn" , và điều này còn dẫn tới những dữ kiện liên hệ cho thấy các khiếm khuyết căn bản của Cơ học Lượng tử trong cả hai bối cảnh: một là của vũ trụ thời sơ khai, và một là của thời hậu sự ....





Nhiều năm về trước bản thân tôi cũng từng ôm một nỗi thắc mắc như vầy:

Mỗi khi mở mắt, không biết là mình đang "nhìn ra" hay "nhìn vô" ?


Khi cặp mắt nhắm tít, thì tâm trí mình sẽ không bị kích thích, chẳng bị lôi cuốn bởi các ảnh tượng trào lên . Khi đó thần hồn có thể tự do bay bổng mọi nơi mọi hướng thật là dễ dàng hơn , không bị vướng kẹt trói buộc bởi những cảm xúc gây ra từ bao điều xuất hiện trong mắt, không bị bao phủ vây kín bởi cái bầu trời ngoài kia . Tôi đã nghĩ: đôi mắt của mình xem ra thật chẳng khác chi cặp ống dòm gắn trên các thùng máy điện giải trí mà hồi nhỏ mình thường ham bỏ tiền vô để được xem phim tuồng cao bồi bắn súng .


 

Trong những hội chợ vui chơi lớn thường có các quầy hàng phô bầy những thùng máy “xi-nê”. Trên các máy này có gắn những kiếng đôi tựa như ống nhòm vậy . Khi ta kê mắt vào các ống kiếng này nhìn vào trong máy thì sẽ thấy những màn cao bồi bắn súng , hoặc những phim linh động hấp dẫn khác , y như là đang coi trong rạp chiếu bóng vậy . Mỗi thùng máy thì có các tuồng khác nhau. Ta khoái xem gì thì cứ bỏ tiền ra chọn cái máy cái tuồng mình muốn .

Cũng giống như vậy , “tâm thức” qua cặp mắt của ta đang nhìn vào trong một thế giới 3 chiều, và đang bị hoàn toàn lôi cuốn mê mẩn bởi những tấn tuồng sống động với đủ mọi chi tiết éo le gây cấn liên miên diễn tiến .


Tiếng Việt của ta dùng chữ “bầu trời” để diễn tả cái thế giới này . Chữ này thật ra rất là chính xác , bởi lẽ cái vũ trụ mà ta nhận thức được quả chỉ là một cái “bầu” mà thôi . Bình thường thì ta quen có quan niệm rằng con mắt ta đang từ “trong” nhìn ra “bên ngoài” . Nhưng xét cho kỹ thì đúng ra phải nói rằng cái “tâm thức” đang từ một cõi vô phướng vô gian vô tận nào đó mà nhìn “vào trong” cái bầu trời này qua cái ống nhòm (con mắt) lem nhem của ta .

Tuy ta thường quen cho rằng cái “bầu trời bên ngoài” này nó mênh mông bất tận bởi đi hoài không thấy hết, nhưng nếu ta so sánh cái thế giới 3 chiều này với những thế giới muôn chiều khác mà “tâm thức” có thể hướng vào , thì quả tình cái “bầu trời” của ta cũng chỉ là một trong số rất nhiều thùng máy “xi-nê” của Ông Tạo mà thôi .

Ban ngày thì mắt chúng ta bị gắn cứng vào cái thùng máy “KHÔNG GIAN và THỜI GIAN”.

Ban đêm mệt mỏi nhắm mắt lăn ra ngủ, tưởng là trí óc sẽ được nghỉ ngơi . Dè đâu “tâm thức” nó đã tự động cắm dây trực tiếp vô cái thùng máy “MỘNG GIAN và ĐỘNG GIAN” , suốt đêm download đủ mọi tuồng video ác ôn, xem toàn là các thứ động trời mà ban ngày bị cấm không được coi ….

Làm ơn ngủ đi mà , “tâm thức” !

 ...

Ngẫm nghĩ lại giờ đây mới thấm thía , quả là cặp mắt mình cả đời đã bị dán cứng vào một cái thùng máy "KG & TG" cá nhân,

... đã bị nó thôi miên lôi kéo ,

 làm cho mê mẩn biết bao nhiêu năm rồi, mà vẫn chưa thoát ...   :-S

!

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét