~ ! ~
Chúng ta vẫn thường thấy các con ngựa kéo xe ngoài đường, hoặc là ngựa
chạy trong trường đua, đều là bị cài giây cương có gắn hai miếng da che
bên mắt nó lại . Tại sao như vậy ?
Lý do một phần là để khiến cho
con ngựa phải hết sức tập trung vào những gì xuất hiện ngay trước mặt.
Bởi khi có che mắt như vậy thì ngựa mới không bị khích động bởi các sự
việc diễn tiến tại hai bên hông của nó, để rồi chỉ còn biết ra sức mà chạy
thẳng về phía trước . Ngoài ra thì miếng che mắt này còn giúp ngựa chống
đỡ bớt ánh nắng gay gắt, đồng thời xua gạt ra các loài ruồi nhặng
thường hay bu bám vào mắt ngựa.
Tất nhiên cái miếng che mắt này
cũng có đem lại sự bất lợi cho con vật . Trời sinh ra ngựa đã tạo cho nó
khả năng nhìn thấy hai bên cùng một lúc (khoảng 350 độ). Nhờ vậy mà
ngựa mới có thể nhanh chóng phát giác ra các mãnh thú (như cọp beo, sư
tử) vốn luôn rình rập săn mồi trên đồng cỏ. Nếu mà cứ bị che mắt mãi bởi
con người thì khả năng sinh tồn của ngựa sẽ bị hao giảm không ít.
Bây giờ thử nghĩ xem,
Con
người chúng ta sống trong thế gian này xét ra quả là không khác chi cái
thân phận của những con ngựa bị che mắt đó. Tuy rằng cái miếng che mắt mà
chúng ta luôn đeo không có hình thức vật chất cụ thể như cái màn che
trên đầu của ngựa, nhưng cũng chính vì vậy mà nó còn hữu hiệu và tai hại
hơn biết bao nhiêu. Bởi không thấy và không hay cái sự thể đó cho nên
chúng ta luôn bị che mắt suốt một đời.
Từ phút lọt lòng, mỗi
chúng ta đều được cuộc đời gắn riêng cho một cái màn che mắt với một
nhãn hiệu và danh xưng cá nhân. Và rồi theo năm tháng, cái màn này được
thêu dệt thêm càng lúc càng dầy đặc, liên tục từ ngày ta nhập vô lớp
mẫu giáo cho tới khi bước chân vào trường đời. Cái màn che mắt mà ta
phải đeo chính là các vai trò mà đời sống đã gán ghép cho mỗi người. Nó
luôn dồn ép và thúc đẩy ta vào các đường hướng vốn được vạch sẵn, rất
khó lòng mà chống cưỡng lại .
Bởi không hề nhận biết là mình
vốn luôn bị che mắt (giống như ngựa), cho nên hầu hết chúng ta cứ đi, cứ
chạy mải miết trong các vai trò của mình, cứ lẩn quẩn phóng quanh cái
trường đua đầy chông gai chướng ngại của cuộc đời. Nhiều phen lại còn cắm
đầu lao nhào vào các hố sâu đầm lội, bởi vì khi mà đôi mắt phát hiện ra
các cạm bẫy này thì đã quá muộn ...!
Thân ngựa thì không có
tay để mà gỡ cái miếng che mắt đeo trên đầu nó, cho nên cứ phải cắm cổ
mà đi . Còn chúng ta, nếu không biết tìm ra cái màn che mắt của mình là
thứ gì, thì cũng chẳng có thể mà tự tháo gỡ nó được .
Xét ra
thì mỗi ngày, trong ít giây phút nào đó, nếu mà ta tạm gác bỏ được cái
"vai trò", cái "tên tuổi", cái hình ảnh mà đời đã gán cho mình qua một
bên, thì có lẽ đôi mắt mình sẽ không bị che bịt nữa , và khi được như
vậy thì chắc hẳn ta sẽ sớm phát hiện ra đúng cái đường hướng tốt nhất để
mà tiếp tục bước đi .


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét